làm đến khi em biết mới thôi

Ảnh: Reuters. Sau lệnh thiết quân luật ở 4 vùng lãnh thổ mới tuyên bố sáp nhập, người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov cho biết hiện tại Nga không có kế hoạch hạn chế việc đi lại của người dân qua biên giới. Trả lời hãng thông tấn RIA Novosti ngày 19-10 khi được hỏi Vậy mà bây giờ, em không biết nên làm thế nào nữa. Chồng em đã từng trải qua một đời vợ. Trước khi đến với nhau, chồng em cũng chia sẻ: "Vợ anh mất được 5 năm rồi. Bọn anh yêu nhau 4 năm mới tổ chức đám cưới. Vậy mà cưới xong thì cô ấy mắc bạo bệnh rồi qua đời. Từ đó đến nay, anh sợ tổn thương nên chẳng dám mở lòng nữa". Đến khi nhận được thì chúng ta lại phải mất công khiếu nại để họ cấp lại cái mới. Những cách thức mà chúng tôi chỉ dẫn trong trang web này là những chỉ dẫn căn bản mà chúng ta phải theo sự đòi hỏi của Bộ Ngoại Giao Hoa-Kỳ (US Department Of State). Mấy ngày sau trở về, mới biết lẽ ra nhóm chúng tôi đã lên đường, nhưng còn thiếu người. Họ phải thế cái nhóm ở Sài Gòn mới qua, vì nhóm này đã gom đủ. (Sau này khi qua tới Thái Lan, mới biết nhóm 30 người ấy đã xuống thuyền rồi, nhưng mất tích vĩnh viễn luôn!). 24. NLĐ đang làm việc không còn được trả tiền nếu chưa nghỉ hết phép . Khoản 3 Điều 113 chỉ còn nêu 02 trường hợp là bị mất việc làm hoặc do thôi việc được thanh toán tiền lương những ngày chưa nghỉ hoặc chưa nghỉ hết số ngày nghỉ hằng năm. Markt De Sie Sucht Ihn Fulda. ☆ 66. Anh nói cái gì? Tôi không nghe rõ… Thẩm Hòa Chiêu rùng mình, bị ngữ điệu kia làm sửng sốt, anh không cách nào hình dung cảm giác tràn ngập cảm tình, gần như tan vỡ lại đột nhiên đối mặt hy vọng trong tiếng kêu gấp gáp này? Nói chung, Thẩm Hòa Chiêu bỗng nhiên tin, đây đại khái là sự hiểu lầm, người này kỳ thực yêu thảm Chu Hoằng nhỉ. “Chu Hoằng, em đang ở đâu?” Tuy không phải gọi cho anh, nhưng Thẩm Hòa Chiêu vẫn quẫn bách, ấp úng nói “À xin lỗi, tôi không phải Chu Hoằng.” Bên kia bỗng nhiên im lặng, Thẩm Hòa Chiêu khó hiểu sợ hãi, gần như có thể tưởng tượng ra biểu tình như bị búa đập trên mặt đối phương, không khỏi ngượng ngùng lặp lại một lần, “Tôi không phải Chu Hoằng.” “Cậu là ai, Chu Hoằng ở đâu?” Giọng nói Trương Cảnh Minh trầm khàn đến cực hạn, còn khô khốc lạnh giá, khiến người ta nghe xong áp lực cực đại. “Cậu ấy…” Thẩm Hòa Chiêu theo bản năng nhìn sang phía Chu Hoằng, trong đầu đang suy nghĩ nên trả lời thế nào, vừa quay đầu lại sợ hãi chứng kiến Chu Hoằng đang mở to đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm anh, ánh mắt hung ác độc gương mặt trắng như tờ giấy, quỷ đòi mạng gì đó cũng chỉ đến thế, Thẩm Hòa Chiêu suýt ném điện thoại đi, không nhịn được ghẹo Chu Hoằng “Xin cậu đó nói câu khỏe đi chứ?” Điện thoại di động bên kia lập tức ý thức được điều khác biệt, trước tiên hỏi Thẩm Hòa Chiêu “Chu Hoằng ở bên cạnh? Kêu cậu ấy nghe điện thoại.” Nhưng Thẩm Hòa Chiêu còn chưa kịp kêu một tiếng càng không cần phải nói thực thi hành dộngd, điện thoại bỗng chốc bị Chu Hoằng giật về, mạnh đến nỗi làm Thẩm Hòa Chiêu lập tức nghĩ tới mãnh thú. Thẩm Hòa Chiêu thoáng ngơ ngẩn, trơ mắt nhìn Chu Hoằng cướp máy về rồi bất ngờ đứng lên, sải bước đến bên cạnh bồn cầu, ném điện thoại vào, sau đó không chút do dự xả nước, động tác chi nhanh chóng khí tràng ngoan tuyệt khiến người ta nhìn đều nản lòng. Thẩm Hòa Chiêu vẫn duy trì động tác nhấc tay, trợn tròn mắt há hốc mồm nhìn hết mọi thứ, bỗng không nói gì. Chu Hoằng một tay chống lên thùng nước, sâu trong cổ họng tựa hồ có tiếng nghẹn ngào vọng ra, cơ thể cao gầy run nhè nhẹ, bi thương từ trong xương khuếch tán ra ngoài, toàn thân phảng phất như bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp xuống. Thẩm Hòa Chiêu trong lòng khó chịu, không biết làm sao, thẳng đến khi phát hiện Chu Hoằng bắt đầu lảo đảo mới đi tới đỡ hờ, “Tỉnh rượu rồi?” Chu Hoằng không nói chuyện, tóc che mắt, gương mặt có phân nửa chôn trong bóng tối. Thẩm Hòa Chiêu có thể thấy cằm và đôi môi tái nhợt không ngừng run rẩy của hắn nhịn không được thở dài, nhấc cánh tay Chu Hoằng lên đi ra ngoài phòng tắm, “Cậu đừng nói chuyện, tối nay cứ qua đêm ở nhà tôi, đương nhiên cậu ngủ giường, tôi ngủ phòng khách là được.” Chu Hoằng tay mềm chân nhũn, mũi xót muốn sặc, miệng không còn là của mình, run run không ngừng, hắn muốn nói tiếng cám ơn, nhưng nỗ lực thật lâu cũng không thể nói ra lời, thẳng đến khi toàn thân ngã lên giường, gương mặt chôn trong gối đầu, thần chí triệt để mơ hồ, vẫn không phát ra một tiếng từ cổ họng. Thẩm Hòa Chiêu lật hắn lại, chỉnh thẳng, lại đắp chăn, sau đó đứng bên cạnh hai tay đút túi quần cụp mắt nhìn hắn, cảm thấy hình dáng tái nhợt nản lòng của hắn lần nữa đâm vào tâm khảm anh, anh nảy mầm một loại cảm giác, dị thường muốn yêu thương người trên giường một phen. Lần này anh cảm thấy phiền muộn sâu sắc, bởi vì anh không thể làm như vậy, giãy dụa phiền não một lúc, Thẩm Hòa Chiêu cuối cùng vẫn là quả quyết ra khỏi phòng. Chu Hoằng bị đau tỉnh, cảm thấy trên huyệt thái dương như có cây búa đang đập, chỗ thịt kia sưng thành hình thể, bao vây trong thần kinh nhảy ra nhịp điệu, cảm giác mãnh liệt hành hạ hắn thật thống khổ. Hắn chỉ ngồi dậy thôi đã mất rất nhiều thời gian, sau đó bắt đầu đờ ra, mắt khô khốc, nhắm lại cũng gian nan, có thể cảm giác được rõ ràng chúng nó nhất định đều sưng đến trình độ không đành lòng nhìn thẳng rồi. Rất kỳ quái là, hắn ngồi suy nghĩ lung tung lâu như vậy, lại hoàn toàn không liên quan đến Trương Cảnh Minh dù chỉ một nữa, công năng che chắn của ý thức hắn gần như có thể so sánh với máy tính. Lúc Thẩm Hòa Chiêu nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào, Chu Hoằng khẽ chớp mắt, sau đó ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh ròi tựa hồ có hơi xấu hổ, liền gục đầu xuống, mở miệng nói câu, “Xấu đến nhà nhỉ.” Giọng nói khó nghe đến mức chính hắn cũng thấy kinh hãi. Thẩm Hòa Chiêu để ly nước trong tay lên bàn, sau đó chép miệng, nhẹ nhàng nói “Cụ thể mà nói là xấu đến nhà bà nội rồi.” Chu Hoằng rất phối hợp cười khan. Thẩm Hòa Chiêu đứng một hồi, sau đó đi mở cửa sổ, “Đã trưa rồi, cậu đúng là ngủ nướng.” Chu Hoằng ờ một tiếng, sau đó không biết phản ứng thế nào nữa. Thẩm Hòa Chiêu ngồi xuống, một tay chậm rãi gõ lên bàn, nhìn nước trên bàn hỏi “Uống nước không?” Chu Hoằng trì độn lắc đầu. Thẩm Hòa Chiêu rất bội phục, nhướng mày, “Uống nhiều như vậy, ngủ lâu như vậy, cũng không khát sao?” Kỳ thực cổ họng Chu Hoằng đã khô đến bốc lửa, cũng đổi cả giọng luôn rồi, nhưng hắn lại không muốn uống, thế là lại lắc đầu. Thẩm Hòa Chiêu nhíu mày, sắc mặt bắt đầu không tốt, “Tôi mang về một ít thức ăn, chắc cậu đói bụng rồi, hay là rời giường ăn đi?” Dạ dày của Chu Hoằng cũng đang cháy, chỉ là hắn vẫn không chú ý, lúc này nghe Thẩm Hòa Chiêu nói xong nhất thời cảm thấy dạ dày cồn cào khó chịu, hắn gãi gãi chăn, từ kẽ răng chật vật nặn ra hai chữ, “Không đói.” Nghe vậy, Thẩm Hòa Chiêu thẳng đầu, bắt đầu không nói một lời quan sát Chu Hoằng, mà Chu Hoằng giống như không ý thức được đờ đẫn nhìn chằm chằm một điểm trước mặt không di chuyển. Mặt Chu Hoằng tái nhợt như tờ giấy, mắt sưng đỏ bất kham, trên trán đều là vẻ mệt mỏi, giữa hai cánh môi khô nứt trắng không có sinh khí mở ra một kẽ hở nhỏ, tựa hồ đang dùng nó để thở dốc, cả gương mặt tuy vẫn có thể nhìn ra nét tuấn tú như trước, lại không có sức sống, nói chung, lúc này hắn tựa như một cơ thể cơ năng sinh lý đột nhiên già đi ba bốn mươi năm, chỉ còn lại có mặt ngoài còn trẻ làm vỏ bọc. Thẩm Hòa Chiêu thở dài, cảm thấy mình nghĩ hơi nhiều, chỉ là anh có chút khó hiểu, vì vậy thoáng cảm thấy bực mình, “Cậu đang nghĩ gì?” Ánh mắt Chu Hoằng lóe lên, hắn mở to mắt, môi khô nứt há ra một tí, khàn khàn nói “Không có gì.” Thẩm Hòa Chiêu giật giật cơ thể, đưa tay xoa gáy, bắt đầu có dấu hiệu phiền não, vừa rồi adrenaline của anh đột nhiên tăng lên một chút, “Đêm qua nếu không phải là tôi, cậu đã đi cùng một người đàn ông xa lạ rồi.” Chu Hoằng phản ứng ngay, thong thả lắc đầu, “Không nhớ rõ.” Thẩm Hòa Chiêu cầm ly nước trên bàn uống một hớp, kề sát vào Chu Hoằng một chút, buồn bực nói, “Bình thường cậu đều không có chút ý thức nguy cơ như vậy sao, uống rượu như điên, không so đo khả năng có thể gặp phải sau đó?” Chu Hoằng không nói chuyện, nhưng trong mắt bắt đầu có ánh sáng rồi, bởi vì cuối cùng hắn nhớ tới Trương Cảnh Minh, tư duy quái dị từ lời nói của Thẩm Hòa Chiêu liên tưởng đến anh. Đầu tiên là hắn khó hiểu nhớ tới cái lần gặp phải Triệu Tả ở trung tâm thương mại, lúc hai người họ nói đến thảm sự lúc đầu, Trương Cảnh Minh đã từng oán giận tương tự, “Sao ngay cả năng lực tự bảo vệ mình em cũng không có chứ?” Chu Hoằng siết chặt chăn trong tay, tiếp đó nghĩ đến vấn đề đã từng suy nghĩ không chỉ một lần, chẳng lẽ vì Trương Cảnh Minh chăm sóc hắn quá tốt, cho nên dần dần hắn đánh mất hết mọi giác ngộ đối đãi nghiêm trọng? Trước kia hắn không cảm thấy có cái gì, thậm chí là ngọt như đường, thẳng đến lúc này hắn từ thiên đường lập tức rơi vào địa ngục, mới phát hiện cảm giác được bảo vệ này thật ra là điều trước đây hắn khinh thường nhất, nhưng hiển nhiên hắn bị cái gọi là tình yêu càng thêm xem trọng làm lú đầu, chẳng những hân hoan tiếp thu lại đắp nặn, còn hậu tri hậu giác thẳng đến lúc này mới biết cáu giận chính mình, nhưng nghĩ nhiều như vậy, có phải trọng điểm không? Ý thức của Chu Hoằng hỗn loạn vô cùng, hắn nhịn không được cầm tay đè chặt đầu đang đau từng cơn, thống khổ nhắm mắt lại, “Anh nói gì? Tôi không nghe rõ…” ☆ 3. Lần đầu gặp Khi tỉnh lại cảm giác đầu tiên, chính là bốn phía rất sáng sủa, rất trống trải, sáng choang, Chu Hoằng cứ tưởng đang ở bệnh viện, nhưng vừa nhỏm người dậy nhìn, mới phát hiện hắn đang ở trong một căn phòng vô cùng không khiêm tốn, giường cực lớn, nằm ba bốn người như hắn cũng không thành vấn đề. Chu Hoằng ráng từ trên giường đi xuống, đưa tay sờ vết thương trên mặt, đã được xử lý rồi, xem ra hắn được chủ nhân của ngôi nhà sang trọng này cứu, trong lòng không khỏi tuôn ra một loại cảm kích không tính là quá tốt. Làm một người đàn ông, bị nhìn thấy vào lúc chật vật nhất, hơn nữa hiển nhiên đó còn là một người vô cùng có tiền, trong lòng ít nhiều sẽ có chút khó chịu, huống chi Chu Hoằng lại là một kẻ sĩ diện. Muốn ra ngoài nói câu cám ơn với người nọ, trả lại tiền thuốc men, Chu Hoằng liền nhấc chân đi ra ngoài, nhưng vừa đi được hai bước, bỗng nhiên thấy trên người không thích hợp, cảm giác kỳ dị che đậy dưới chỗ đau, vị trí cụ thể… Chu Hoằng mất tự nhiên giật giật chân, đến bên bàn rút mấy tờ khăn giấy, sau đó đưa tay ra sau cẩn thận vói vào trong quần. Lau một cái rồi lấy ra, Chu Hoằng liền ngớ người ngay tại chỗ, nhìn chằm chằm đống chất lỏng sền sệt trên màu vàng sẫm trên giấy, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, thứ này, không cần động não cũng biết là thuốc mỡ, nhưng mấu chốt là… Chu Hoằng chậm chạm nhìn về phía cửa phòng, khóe miệng khẽ co quắp, đừng nói là người bên ngoài làm nha, mặc kệ có phải hay không, hắn đều, không tiếp nhận nổi… Mất nửa ngày làm kiến thiết tâm lý, chia ra hai bên nam nữ, dự đoán toàn bộ khả năng gặp phải tình huống lúng túng có thể nghĩ tới một lần, Chu Hoằng đành chậm chạp mở cửa phòng, nhưng khi hắn đi ra mấy bước rồi ngẩng đầu lên, nhìn thấy người ngồi trong phòng khách, hắn vẫn ngẩn ra, quên sạch lời nói đã chuẩn bị xong. Chỉ thấy trong phòng khách lớn như vậy, có một cái bàn rộng lớn, trên bàn vô cùng sạch sẽ, chỉ có cái laptop Apple, cùng một ly cà phê trắng tinh, trên ly mơ hồ còn tỏa hơi nóng. Sau cái bàn, có một nam nhân trẻ tuổi đang ngồi, mày kiếm mũi cao, trên sống mũi đeo một cái mắt kính gọng đen dáng nhỏ, đôi môi gọt mỏng, khi khẽ mím môi có vẻ hơi bất cận nhân tình, diện mạo anh tuấn của ngoài dự đoán mọi người. Lúc này, nam nhân này đang không có biểu cảm gì mà nhìn Chu Hoằng, một tay đặt lên bàn mà gõ, một vẻ yên lặng là vàng. Chu Hoằng mất cả buổi mới hồi phục tinh thần, suy nghĩ đầu tiên chính là, ditme ông trời quả là không công bằng! Sau đó thì lại khó chịu, bởi vì nghĩ đến khăn giấy. Giơ tay lên làm một động tác mất tự nhiên, Chu Hoằng nhíu mày nói “Ừm… Cám ơn anh…” Tựa như nói không chủ định vậy, nửa ngày cũng không nói được cả câu hoàn chỉnh. Nam nhân trẻ tuổi cúi đầu xuống, vẫn không có biểu cảm, “Không cần cảm ơn, tôi chỉ khiêng mấy bước mà thôi, muốn cám ơn thì cám ơn y tá của bệnh viện đi.” Giọng nói không giống với suy đoán, rất thành thục. Lúc này Chu Hoằng mới biết mình cả nghĩ quá rồi, đương nhiên là y tá kiểm tra cơ thể cho hắn, sau đó bôi thuốc, hắn lại đi đoán là người trước mặt bôi thuốc cho hắn, đúng là bị động kinh. Cơ mà lại nói tiếp, y tá kia nhất định là một hủ nữ nha… “À, vẫn cám ơn anh, chuyện đó,” Nghĩ đến khả năng nam nhân cũng không biết bí mật của hắn, Chu Hoằng đi nhanh mấy bước vượt đến trước bàn, đưa tay móc túi tiền, biểu cảm vô cùng thành khẩn, “Tiền thuốc men hết bao nhiêu?” Nhưng vừa mở ví ra nhìn, vậy mà trống không, chỉ còn lại có mấy cái thẻ bên trong, Chu Hoằng lập tức nghĩ đến đám người đã đánh hội đồng hắn, sắc mặt trầm xuống, sau đó lại nhanh chóng khôi phục, không để lại dấu vết cất ví, giương mắt nói với nam nhân kia “Tiền trong tay tôi không nhiều lắm, vậy đi, anh đưa số điện thoại cho tôi, hôm nào mời anh ăn cơm.” Nam nhân kia từ đầu đến cuối đều không hề dao động, nghe Chu Hoằng nói xong, đầu tiên là khẽ ừ một tiếng, sau đó đứng dậy rời phòng khách, đi vào một căn phòng, cứ như là lục tung một lần rồi mới ra ngoài, trên tay cầm một tờ giấy nhỏ, có vẻ là danh thiếp. Chu Hoằng nhận lấy, cụp mắt nhìn nội dung bên trên, Trương Cảnh Minh, tổng giám đốc Địa sản Lục Nguyên, bên dưới là một số điện thoại. Thế mà lại làm kinh doanh bất động sản? Chu Hoằng thầm thổn thức, bởi vì chuyên ngành của hắn có liên quan tới kiến trúc, quản lý công trình, cũng đúng dịp ghê. Nhét danh thiếp vào túi, Chu Hoằng giương mắt nhìn về phía Trương Cảnh Minh, ngăn khóe miệng đang muốn cười, không muốn động vào vết thương trên mặt, vì vậy nụ cười thành hình có chút quái dị, “Hóa ra là sếp Trương, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu.” Hắn chưa từng nghe nói đến Trương Cảnh Minh, lại từng nghe cái tên “Lục Nguyên” nổi tiếng này rồi, đây chính là công ty số một mà bao nhiêu tinh anh giới kiến trúc có bể đầu cũng muốn vào, có thể nói là vênh váo tận trời. Người có tự giác hài lòng như Chu Hoằng, đều không muốn thử, vào “Lục Nguyên” làm nhân viên gì đó. Nghe hắn gọi tổng giám đốc, còn nói ngưỡng mộ đã lâu, Trương Minh lại không chút phản ứng, đứng thẳng tại đó, gương mặt rõ ràng đẹp trai đến mức không giống bình thường, thế nhưng lại bày ra biểu tình yên lặng là vàng, còn đeo kính gọng đen, làm cho người ta có cảm giác lỗ mãng, cơ mà chỉ là một chút… “Tôi tên Chu Hoằng, một người không có việc làm.” Trước mặt cái người từ nhỏ đã cao hơn người khác một bậc, mà nói ra cái sự thảm thương của mình cũng cảm thấy tự tại đôi chút. Chu Hoằng tự hạ mình một phen, tâm trạng thả lỏng, thấy Trương Minh chỉ thản nhiên đáp ừ, cũng không nói chuyện, trong lúc nhất thời bầu không khí có chút xấu hổ, Chu Hoằng cũng không biết phản ứng ra sao, cứ thế mắt đối mặt nhìn anh ta hồi lâu, cuối cùng lại chịu thua trước, chỉ ra cửa, hơi khó xử nói “Ờm, tôi còn có việc, chào anh nhé, vẫn cám ơn anh đã ra tay cứu giúp, hôm nào nhất định mời anh ăn cơm.” Trương Minh khẽ gật đầu một cái, chậm nửa nhịp mới nói “Nếu có khó khăn, có thể tìm tôi hỗ trợ.” Chu Hoằng lập tức lộ ra biểu tình tụi mình là anh em tốt, cười đáp “Nhất định.” Thầm nghĩ, người này cũng lạ thật, nói chuyện không đầu không đuôi, tài sản không biết giàu có ra sao, mà vẫn khách sáo với một thằng nhóc vô danh như hắn, sơn trân hải vị ăn chán rồi, muốn nếm dưa muối bần cùng à, có điều hắn cũng không rảnh tốn thời gian với công tử hào phóng này đâu, vốn đã khác nhau một trời một vực, chỉ đứng chung thôi đã đủ khiến hắn mất tự nhiên rồi, lại còn có khó khăn thì tìm anh ta hỗ trợ? Chẳng phải đang tự khiến mình khó chịu sao. Ra cửa, đi vào thang máy, Chu Hoằng lại một lần nữa cảm khái ông trời bất công, mẹ nó chứ, ở tầng 28, cao thêm chút nữa là có thể tiện tay hái sao rồi á. Tiểu khu sang trọng tôn quý trong trung tâm thành phố, Chu Hoằng cả người toàn hàng đồng nát lắc lư bên trong, hắn ước gì mình rời đi nhanh một chút, nhưng trên người một xu cũng không có, đừng nói kêu xe, ngồi xe buýt cũng không thể, cũng may loanh quanh một lúc sau thì thấy một ngân hàng, liền bước nhanh đi vào. Nhìn tiền gởi ngân hàng đáng thương trong biên lai, Chu Hoằng khổ sở cười, cười cười, chợt nhớ tới một chuyện, lấy điện thoại ra xem lịch, quả nhiên, 16 tháng 9, là ngày hắn gửi phí sinh hoạt mỗi tháng cho ông nội. Lần này, ngay cả cười cũng không cười nổi nữa. Khi Chu Hoằng còn nhỏ, cha hắn do phạm lỗi lúc làm việc nên bị điện giật chết, không bao lâu mẹ lại chạy theo người khác, bỏ rơi một mình hắn chăm một ông lão sống qua ngày. Chu Hoằng có thể lên hết cấp ba đã vô cùng không dễ, cơ hồ là ép khô tiền dưỡng lão của tiểu lão đầu, sức khỏe cũng ngày càng yếu. Chu Hoằng khó chịu, không muốn tiếp tục đến trường nữa, tiểu lão đầu không đi làm, lại không có tiền, sức khỏe cũng không cho phép ông chạy tới chạy lui kiếm tiền, vì vậy tiểu lão đầu liền buộc Chu Hoằng tự kiếm tiền lên đại học. Trong lòng Chu Hoằng cũng rất vô vị, cái ngày nhận được thư thông báo trúng tuyển, dập đầu với tiểu lão đầu một cái liền xách túi lên mà đi. Từ đó về sau, mỗi tháng Chu Hoằng đều gửi cho tiểu lão đầu ba trăm đồng phí sinh hoạt. Tiền là do Chu Hoằng gia nhập vào đội sáng nghiệp* của trường kiếm được, cộng thêm trợ cấp hộ nghèo và học bổng, hắn vẫn sống được. *đội sáng nghiệp là một nhóm tập hợp những người bắt đầu dựng sự nghiệp, họ hợp tác với nhau, các hành động đều ảnh hưởng đến nhau Chu Hoằng không thích kinh doanh, quá mệt, nhưng trong trường cũng không có cách khác để kiếm tiền, cũng đành phải theo đội sáng nghiệp dầm mưa dãi nắng chạy tới chạy lui, cho nên vừa tốt nghiệp, Chu Hoằng cũng không gặp mặt tiểu thương phẩm này nữa, mà dựa vào số tiền còn lại sống phóng túng một đợt, thẳng đến cảnh giới này. Nghiêng người dựa vào máy rút tiền, Chu Hoằng mặt mày nghiêm túc, tiền thì nhất định phải gửi đi, đồng thời một phần cũng không thể thiếu, nhưng như thế, số tiền còn lại thì cũng không còn bao nhiêu nữa, chỉ sợ duy trì không được mấy ngày. Nếu tiền nhất định phải gửi, Chu Hoằng cũng không lề mề, quả quyết bắt đầu chuyển khoản, trong thời gian ngắn ngủi này, hắn đã nghĩ tới chiêu cuối —— Chờ khi duy trì không nổi nữa, thì đến chỗ Lương Tử ở nhờ vài ngày, mà hắn, sẽ tranh thủ vào mấy ngày khổ sở này tìm được công việc. Lương Tử là anh em tốt của hắn, người hợp cạ nhất trong nhóm bạn đại học, đương nhiên sẽ không thấy hắn chết mà không cứu được. Nhớ tới chuyện tìm việc làm, Chu Hoằng bỗng nhiên lại loé linh quang, nhớ tới công tử hào phóng mới quen vừa rồi, anh ta làm địa ốc, mà hắn lại học quản lý công trình, cũng quá phù hợp rồi, nhưng lại nghĩ đến chiêu bài “Lục Nguyên” vàng chói lọi, Chu Hoằng lại có chút do dự, không phải chỉ có duyên một lần gặp thôi à, người ta cũng không cần nể mặt hắn đến mức thưởng cho hắn một công việc, nhưng do dự cũng chỉ lóe lên rồi biến mất, là một người đàn ông, lề mề như đàn bà còn ra thể thống gì, huống hồ hắn cũng không phải kẻ dông dài. Vì vậy, Chu Hoằng cắn răng giậm chân, rút hết vài đồng còn lại trong thẻ, thừa dịp đang nhiệt huyết thì lấy danh thiếp trong túi ra, dựa vào số điện thoại trên rồi gọi đi, chờ tiếng “Tút” không dài không ngắn trong điện thoại đi qua, Chu Hoằng liền nghe thấy một giọng nói trầm thấp dễ nghe như đàn cello từ bên kia nói “Xin chào.” ☆ 5. Ầm ĩ tại quán bar Từ trên xe bước xuống, Chu Hoằng đi thẳng vào sâu trong quán bar, trên đường đi tiện tay nhặt lên một chai rượu, đến cửa ghế lô, nhấc chân can đảm đạp một cái, chỉ thấy cánh cửa kia lắc lư hai cái, cả đống người bên trong đều trừng lớn mắt nhìn qua. Chu Hoằng chỉ đảo mắt liền thấy Triệu Tả đang ngồi trăm đám người, thấy gã đang nâng ly rượu trước mặt, ý cười trong mắt còn chưa tan hết, thấy hắn đến chỉ hơi đánh giá hắn trên dưới một lần, liền lớn tiếng hỏi "Hê, nhìn mày chật vật kìa, chẳng lẽ..." Còn chưa dứt lời, Triệu Tả đã đổi sắc mặt, bởi vì thấy Chu Hoằng giơ chai rượu đập mạnh lên tường, nắm phần còn lại chỉ vào gã. "Con mẹ mày!" Mắng một câu, Triệu Tả nhanh chóng nhảy dựng lên, cũng chộp lấy chai rượu. Chu Hoằng lệ khí đầy người, vô cùng kinh khủng, nhưng khí thế có mạnh đi nữa cũng không chống lại được đối phương nhiều người, không chờ hắn tới gần Triệu Tả, mới nửa đường thì đã bị cản lại ấn lên tường, chai rượu vỡ cũng bị cướp đi. "Ditme, ai đây, lại chạy tới đây dọa người?" Một tên tóc vàng nhổ một bãi đàm xuống đất, loạng choạng đi về phía Chu Hoằng đang bị đặt trên tường, "Gan to nhỉ, chán sống rồi?" Chu Hoằng dùng sức giãy giụa, không nhúc nhích được, gương mặt lại bị tóc vàng tát mạnh hai cái, cơn tức giận trong lồng ngực trong chốc lát không còn cách nào xìu xuống, gương mặt căng như khối xi măng, đôi mắt sung huyết nhìn chòng chọc Triệu Tả không thả, "Buông ra!" "Mày kêu buông liền buông à, cửa muốn đá thì đá à, mày là Quan Nhị Gia hay gì?" Tóc vàng nắm tóc Chu Hoằng đập đầu hắn lên tường hai phát, "Mày có giỏi thì mày tránh thử xem, gào thét cái gì?" Người chung quanh bắt đầu vui cười ồn ào. Chu Hoằng huyết khí cuồn cuộn, tiếng rống từ trong cổ họng vang lên kèm với giãy dụa, sức lực rất lớn lại làm cho mấy người kiềm chế hắn lui ra sau một bước. Mấy người này thấy kinh hãi, mặt mày căng cứng, không khỏi đều bắt đầu chơi ác hơn, mày một đấm tao một đá mà đánh. Thần kinh của Chu Hoằng đã bị phẫn hận chiếm đoạt, chỉ là đánh thôi mà, kiên cường trong ngực cũng sắp được hắn nâng lên thật cao, nửa điểm chịu thua cũng không có. Tóc vàng phấn khởi, Triệu Tả lại nhíu mày, ngăn lại tóc vàng cũng muốn lên, cười ha hả nói "Anh Tiểu Long, đây là bạn tôi, vì chút hiểu lầm nên tìm tôi trả thù, phá hủy hứng thú của mấy anh em, thật ngại quá." Ngụ ý là, bán gã cái mặt mũi, không nên làm khó Chu Hoằng. Chu Hoằng phun một ngụm nước bọt trộn lẫn tia máu, hai mắt nhìn thẳng Triệu Tả, một vẻ hận không thể nuốt sống gã, hoàn toàn không cảm kích. Chân mày Triệu Tả nhíu thành chữ xuyên, gã mắng một tiếng, một bước dài tới, đập mạnh lên đầu Chu Hoằng một cái, "Mày ra vẻ cho ai xem, muốn cướp của đốt nhà, tao cho mày cướp của đốt nhà!" Vừa nói chuyện, lại vừa đập một cái, "Muốn tao chết à, mẹ mày có đến mức đó không!" Edit MạnTên gốc《Cong Cong Khỏe Mạnh Hơn》Nhãn Tình hữu độc chungNhân vật chính Chu Hoằng, Trương Cảnh Minh┃Phối hợp diễn Tuyết Bạch Sinh, Hác Lôi, Lưu Vũ Thần, Lương Tử, Vương Thủy Lương, Triệu Tả ┃ Khác ๑˘︶˘๑Từ trước tới giờ chưa bao giờ mà Chu Hoằng nghĩ sẽ có một ngày mình lại thảm như thế này....Có ngày lại bị chính người bạn gái mềm yếu không chủ kiến đá, đêm đó lại bị anh trai của cô ta đè, mẹ nó kiếp trước nhất định hắn thiếu nợ nhà gã!Làm hại hắn không xuống giường nổi còn bị bà chủ nhà Bao Tô Bà khi dễ, đit me hắn không thuê nữa là được chứ gì?!Không có tiền thì thôi còn đến quán bar dạo cái gì, uống rượu nôn đầy lên người mày nói xem mày có xui không? Làm dơ đồ người ta rồi thành thật thường tiền thì người ta không chịu, nhất định phải đánh mày một trận mới sướng, mày nói xem mày không xui cũng không ai tin!Được thôi, đừng tưởng rằng hắn là người dễ ăn hiếp, hắn hở chút thì nổi nóng đấy, không phải đánh lộn thôi à, nếu không phải phía dưới bị thương, địch thủ hơi nhiều, hắn thua được? Mắc cười!Gặp xui nhiều rồi thì vận may phải đến, sau khi mở mắt, Chu Hoằng vẫn không có cái giác ngộ đó, để lâu mới hiểu được, ông trời không bạc đãi hắn cái gì... Tựa gốc 做到你知道为止 Tác giả Victoriaa Thể loại Tình hữu độc chung, hiện đại, đam mỹ Nguồn raw jjwxc Editor Mạn wp ersan110 Tình trạng Hoàn 79 chương ———– Văn án Chu Hoằng tuyệt đối không nghĩ tới mình sẽ thảm như vậy… Bị bạn gái mềm yếu không chủ kiến đá, đêm đó lại bị anh trai của cô ta đè, mẹ nó kiếp trước nhất định hắn thiếu nợ nhà gã! Làm hại hắn không xuống giường nổi còn bị bà chủ nhà Bao Tô Bà khi dễ, đitme hắn không thuê nữa là được chứ gì?! Không có tiền thì thôi còn đến quán bar dạo cái gì, uống rượu nôn đầy lên người mày nói xem mày có xui không? Làm dơ đồ người ta rồi thành thật thường tiền thì người ta không chịu, nhất định phải đánh mày một trận mới sướng, mày nói xem mày không xui cũng không ai tin! Được thôi, đừng tưởng rằng hắn là người dễ ăn hiếp, hắn hở chút thì nổi nóng đấy, không phải đánh lộn thôi à, nếu không phải phía dưới bị thương, địch thủ hơi nhiều, hắn thua được? Mắc cười! Gặp xui nhiều rồi thì vận may phải đến, sau khi mở mắt, Chu Hoằng vẫn không có cái giác ngộ đó, để lâu mới hiểu được, ông trời không bạc đãi hắn cái gì… Tên gốc《Cong Cong Khỏe Mạnh Hơn》 Nhãn Tình hữu độc chung Thăm dò chữ mấu chốt Nhân vật chính Chu Hoằng, Trương Cảnh Minh┃Phối hợp diễn Tuyết Bạch Sinh, Hách Lôi, Lưu Vũ Thần, Lương Tử, Vương Thủy Lương, Triệu Tả ┃ Khác ๑˘︶˘๑ ——– Link

làm đến khi em biết mới thôi