trọng sinh chi bạo lực trấn áp
Bạo lực học đường khi đã xảy ra sẽ để lại hệ lụy nghiêm trọng không chỉ cho học sinh bị bạo lực mà còn cho cả học sinh gây ra bạo lực và đặc biệt là môi trường học đường. Vì vậy, cần lấy công tác "phòng ngừa" và "can thiệp sớm" làm trọng tâm.
Đoàn viên thanh niên huyện Phú Hòa diễu hành tuyên truyền về bình đẳng giới và phòng chống bạo lực gia đình - Ảnh: KIM CHI Bạo lực gia đình là vấn đề nhức nhối, để lại nhiều hậu quả nặng nề, nhất là đối với phụ nữ. Để xóa bỏ tình trạng này trên toàn thế giới, Liên Hợp Quốc chọn ngày 25/11 hàng
Giữ vững an ninh chính trị, bảo đảm trật tự an toàn xã hội, an ninh con người, an ninh kinh tế, an ninh mạng, xây dựng xã hội trật tự, kỷ cương. Chủ động ngăn ngừa các nguy cơ chiến tranh, xung đột từ sớm, từ xa; phát hiện sớm và xử lý kịp thời những yếu tố bất
Kia một trọng áp lực ở khoảnh khắc bạo tăng mấy lần không ngừng, nguyên bản, chỉ là có thể ảnh hưởng đến liên can Tiểu Thánh cảnh cùng hải vương, nhưng bạo tăng mấy lần lúc sau, liền trực tiếp đưa bọn họ chân chính áp chế đi xuống.
Chiến lược định giá lắt léo của các đại lý ô tô. Các nhà kinh tế học gọi loại chiến lược định giá này là "phân biệt giá". Đó là khi, thay vì tính tất cả mọi người một mức giá giống nhau, người bán tính các mức giá khác nhau dựa trên mức độ sẵn sàng chi
Markt De Sie Sucht Ihn Fulda. [Tác giả Cảo Tiếu Tinh Nhân - Thể loại Đam Mỹ, Trọng Sinh, Khác ]Tên Trọng sinh chi bạo lực trấn giả Cảo Tiếu Tinh edit QT chương 100 + thành 8/2/2019 - 27/3/ loại hiện đại, trọng sinh, phụ tử niên thượng, trâu già gặm cỏ non, cường thủ hào... đoạt, cẩu huyết, 1 vs 1, HE...CP Tống Trấn x Tống Ngọc Trạch Ninh An.- - Bạo lực tra công ♧ Cấm dục mỹ tính chỉ đúng với nửa đầu câu chuyện.🌻🌻🌻Ninh An, sinh viên giỏi của đại học y, ôn tồn lễ độ, trời sinh tính cách lạnh khi chết trọng sinh trong thân xác của một đứa nhỏ bị ngược đãi đến tính tình âm trầm tự mặt với tên "tra phụ" thích dùng bạo lực động một chút là tay đấm chân đá cùng bị một đám đồng học trung nhị khi tỏ vẻ áp lực rất lớn. ╮╯_╰╭Lưu ý_ Truyện này tam quan bất Tuy văn án để vậy nhưng công không tra, thụ không Chủ yếu nói về mặt tình cảm, không nói về y học, có chút hắc Mời các bạn tiếp tục đọc!
-•- Có lẽ do dùng sức nhiều cũng có lẽ là do tinh thần mệt mỏi, bạn học Ninh An tim đập hữu lực nhanh chóng chìm vào mộng đẹp. Ngày hôm sau thức dậy, y mở đôi mắt còn mê mang, ngơ ngác ngồi trên giường một lúc rồi mới kéo tấm màn ra. Ánh sáng mãnh liệt chiếu vào, y giơ tay che mắt, nhìn đồng hồ báo thức trên bàn học. Thì ra đã 9 giờ rồi. Y chưa từng ngủ lâu như vậy. Có một đoạn thời gian y sợ hãi tử vong rất nghiêm trọng, chỉ ngủ thôi cũng rất sợ. Sợ khi chìm vào giấc ngủ rồi sẽ chết lúc nào không hay, chẳng thể bao giờ mở mắt ra được nữa. Về sau tình trạng này tuy giảm bớt nhưng giấc ngủ vẫn luôn không yên ổn, đối với y mà nói, ngủ chỉ là yêu cầu về mặt thân thể. Ngủ một giấc thức dậy cho đến khi ánh sáng tràn đầy chiếu xuống lòng ngực, loại trải nghiệm này trước kia chưa từng có. Ninh An nghĩ, được sống lại như vậy thật quá tốt. Ít nhất thân thể khỏe mạnh là được, hoàn cảnh sinh hoạt chỉ là thứ yếu. Căn chung cư này đã tương đối cũ, cách đó không xa có một khu chợ bán thức ăn. Hiện giờ đang là mùa hè, bên ngoài có chút vắng vẻ, ngoại trừ tiếng ve kêu cũng không còn âm thanh nào khác. Ninh An mở cửa sổ để thông khí, xếp chăn rồi ra khỏi phòng. Bên ngoài phòng khách im ắng, trong phòng Tống Trấn cũng không có tiếng động. Ninh An biết, hắn đã ra ngoài rồi. Tống Trấn là một tên thu vay nặng lãi, "tổ chức" của hắn có một địa bàn, trên cơ bản một tháng thì hết 20 ngày hắn ở chỗ đó, có lẽ vì chưa từng xem nơi này là nhà nên hắn không muốn trở về, cũng chẳng nghĩ đến ở đây còn một đứa con hơn mười tuổi của hắn phải biết sống thế nào. Dù sao trong lòng Tống Ngọc Trạch cũng không muốn Tống Trấn trở về, vì nếu hắn trở về nó sẽ tránh không được bị đánh. Nên Ninh An tự nhiên cũng không hy vọng Tống Trấn ở nhà, như thế rất hợp với tâm ý của y. Biết Tống Trấn không ở đây, tâm tình y khó có được cảm thấy vui vẻ, dường như phòng khách bừa bộn cũng không khiến y quá khó chịu. Sau khi rửa mặt, y cảm thấy bụng hơi đói. Thức ăn tối qua dư lại để trên bếp đã không còn, nhưng trong bồn rửa thì có thêm hai cái chén. Vừa nhìn là biết kiệt tác của Tống Trấn. Ninh An đành phải ngâm nồi trong nước trước, rồi mới bắt đầu rửa chén. Ninh An không hiểu những việc này nhưng Tống Ngọc Trạch thì biết, ví như cơm dính vào đáy nồi, dùng nước ngâm trước sẽ dễ rửa hơn. Chờ xong xuôi, y lại lấy gạo bỏ vào nồi vo sạch sau đó ấn nút nấu cơm. Vào lúc này mà ăn sáng thì hơi trễ còn ăn trưa lại quá sớm. Y đành tính toán dọn dẹp phòng khách trước. Tìm một chiếc mũ lưỡi trai đội lên, lại lấy khẩu trang che mặt lại, Ninh An kéo áo mang bao tay vào, bắt đầu quét dọn phòng khách. Chẳng biết phòng khách bao lâu chưa được dọn dẹp, thậm chí góc tường còn kết mấy lớp mạng nhện. Khung lưới cửa sổ cũng bám đầy dầu mỡ. Trước tiên y cầm tất cả quần áo Tống Trấn vứt loạn mang vào phòng tắm, lượm mấy chai bia cùng với tàn thuốc bỏ vào sọt rác, trên đường còn nhặt được một bao cao su đã dùng qua. Sau khi để bao rác ngoài cửa y mới bắt đầu tiến hành dọn dẹp vệ sinh. Cơ thể không quá phát triển, vì thiếu dinh dưỡng nên chỉ mới hơn 1m60, nhưng cũng may căn nhà này không cao, y cột cán chổi vào một thanh cây dài, nỗ lực quét từng lớp mạng nhện trong góc xuống. Chờ y dọn nóc nhà xong, trên mặt đất đã phủ một lớp vụn dơ cùng với một tầng bụi bẩn, cơ hồ chẳng còn chỗ nào sạch để đặt chân. Trong nhà không có máy hút bụi, Ninh An đành phải tự quét hết bụi bẩn sau đó lại quỳ trên sàn nhà lau sạch vài lần, thẳng cho đến khi mặt sàn phản chiếu ra được ảnh ngược của đồ vật. Ninh An làm việc chuyên chú lại nghiêm túc, vì thế chờ đến lúc y quét dọn phòng khách sạch sẽ từ trong ra ngoài, làm cho nó không còn một hạt bụi thì cũng đã 1 giờ trưa. Bụng đói vẫn luôn kêu thầm, Ninh An chịu đựng mang một thân mồ hôi cùng bụi bẩn tắm rửa sạch sẽ rồi tùy tiện làm mấy món, ăn liền 2 chén cơm lớn. Cơm nước xong, y lại tháo khung lưới cửa sổ xuống mang vào nhà vệ sinh chà rửa, cho đến khi cửa sổ được lau chùi thật sạch, dù đứng gần cũng không thể thấy được một vết bụi nhỏ. Căn nhà này được chia thành năm phòng, bắt đầu từ phòng Tống Trấn, kế tiếp là phòng Tống Ngọc Trạch, phòng khách, phòng bếp và cuối cùng là phòng tắm. Cả ngày hôm nay Ninh An bận rộn vệ sinh nhà cửa, trừ phòng Tống Trấn những nơi khác đều được y dọn thật sạch. Vào phòng Tống Trấn, Ninh An vừa liếc mắt thì lập tức đóng cửa lại, nơi đó muốn dọn sạch tuyệt đối là một công trình. Dù gì y cũng không vào phòng của hắn, để đó sau này dọn cũng được. Lần thứ hai, Ninh An lại muốn lười biếng. Đến buổi tối y tiếp tục nấu cơm, vẫn như cũ ăn hai chén lớn, sau khi tắm rửa lại ngồi trong phòng khách xem TV. Không giống Tống Trấn gác chân lên bàn, dáng ngồi của y rất tốt, dù dọn dẹp mệt nhọc suốt một ngày nhưng y vẫn thẳng lưng như cũ, tay đặt lên đầu gối, cả người nhìn qua rất nghiêm túc. Trước kia y không xem TV, trên cơ bản cả ngày đều ngồi trong thư phòng đọc sách. Nhưng nơi này trừ sách giáo khoa của Tống Ngọc Trạch ra thì cũng không còn loại sách nào khác. Y chỉ xem một chút tin tức, thuận tiện tìm hiểu thêm tình hình trong nước. Quả nhiên nơi này là thế giới song song, lãnh đạo quốc gia cũng khác nhau, nếu không phải tên nước vẫn là ZG, y cơ hồ cho rằng bản thân mình đang ở một quốc gia khác. •ZG giống như viết tắt phiên âm pinyin của từ ZhōngGuó - Trung Quốc. Qua mấy ngày Tống Trấn vẫn chưa trở về, Ninh An thấy rất thoải mái cũng rất thích ý, cơ thể thậm chí còn thêm được vài lạng thịt. Trong lúc đang suy nghĩ mỗi ngày cứ trôi qua như vậy cũng không tồi, y lại phát hiện...Sắp khai giảng rồi. Khai giảng có nghĩa là phải cần tiền, cần tiền mua cơm, cần tiền mua sách, vậy tiền ở đâu? Nhưng mà y vẫn chưa có khả năng kiếm tiền, sau hôm nay đã lập tức gần đến khai giảng. Trừ việc xin Tống Trấn, y không nghĩ ra được biện pháp nào khác. Ninh An suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc tính toán ra ngoài tìm Tống Trấn, cùng lắm thì bị hắn đánh cho một trận... Nhưng trước hết y phải đến tiệm cắt tóc, cắt đi mái tóc dài này. Lúc thợ cắt tóc nhìn thấy y, anh ta tiếc hận nói "Em gái, tóc đẹp như vậy sao lại cắt? Để dài càng đẹp hơn." Ninh An nhìn quần áo của mình, một cái áo thun đơn giản cùng chiếc quần lửng, hoàn toàn là dáng vẻ của một đứa con trai, cho nên vấn đề là ở khuôn mặt này. Y không muốn tranh luận với thợ cắt tóc mình là nam hay nữ, chỉ nhàn nhạt nói "Cắt đi." Thợ cắt tóc thấy tuổi y còn nhỏ nhưng lại trưng ra khuôn mặt vô biểu tình này, đột nhiên nghĩ tới một chữ, thật manh. • Manh dễ thương. Sau khi cắt xong có hai nữ sinh cầm tạp chí che mặt lại, chỉ lộ ra đôi mắt tò mò. Ngồi ở đằng kia nhìn chằm chằm Ninh An. "Là con trai." "Con gái mới đúng." "Rốt cuộc là trai hay gái?" "Dễ thương như thế nhất định là con trai." "Nè, nếu là con trai lớn lên cũng quá đẹp rồi, a a a a dáng vẻ chép miệng thật đáng yêu." "Này, nhìn nhỏ như vậy. Cậu nghĩ xem nhóc đó bao nhiêu tuổi." Ninh An không nghe rõ hai nữ sinh nói gì, nhưng y biết bọn họ đang nói về mình, tầm mắt nóng rực như vậy muốn bỏ qua cũng khó. Có lẽ do thói quen, lúc làm Ninh An y luôn là đề tài trong miệng mọi người, sau này quen rồi y cũng không còn để ý đến những chuyện như vậy nữa. Y nhìn bản thân mình trong gương. Tóc mái thật dài được cắt đi vừa vặn chạm đến chân mày, lộ ra cặp mắt phượng khiến người chú ý, lông mi cong nhẹ. Bởi vì màu tóc thuần đen nên làm bật lên làn da trắng nõn cùng với đôi môi đỏ tươi. Cho dù tóc được cắt ngắn nhưng đứa bé này lớn lên cũng đẹp quá mức rồi. Chẳng trách thợ cắt tóc kia lại hiểu lầm y là nữ. Không còn tóc che khuất tầm nhìn, Ninh An cảm thấy thoải mái hơn nhiều, vừa lòng trả tiền rời đi. Y dựa vào trí nhớ đến nơi Tống Trấn "làm việc". Trong ký ức, y chỉ đi qua nơi này một lần, lòng vòng nửa ngày Ninh An mới tìm được chỗ đó. Đang đứng trước cửa do dự thì vừa lúc có một nam nhân ngậm điếu thuốc bước ra, người nọ cao lớn, ngũ quan cũng tương đối, trên cánh tay che kín hình xăm dữ tợn, toàn thân đều là khí chất lưu manh, nhìn không đứng đắn chút nào. Thấy Ninh An đứng trước cửa, gã lập tức lộ ra nụ cười như một ông chú hiền lành, vuốt tóc Ninh An nói "Này, cháu gái lạc đường sao? Chỗ này không phải nơi con nên tới, mau về đi." Ninh An đẩy tay gã ra, mở miệng nói "Tôi tìm...Tống Trấn." Người nọ khựng lại, cảm thán một tiếng "Khẩu vị của Trấn ca nặng quá, đến bé gái cũng không tha?" Người nọ dùng ánh mắt không có ý tốt quét qua Ninh An một vòng, dừng lại ở trước ngực bằng phẳng của y, thầm mắng một câu thô tục. "Con bao nhiêu tuổi?" Dường như nam nhân không có ý muốn giúp y kêu Tống Trấn, ngược lại hỏi Ninh An. Ninh An không trả lời, chỉ nhìn gã "Tôi tìm Tống Trấn." "Tìm Trấn ca làm gì? Con là gì của Trấn ca." "..." Thấy Ninh An nhấp miệng không nói chữ nào, lăn qua lộn lại chỉ có một câu muốn tìm Tống Trấn, nam nhân cười cười "Cháu gái chờ chút nha, chú đi tìm Trấn ca cho con đây." Người nọ mở cửa, hô to một tiếng vào bên trong "Trấn ca, mỹ nữ tìm." Khi cửa được mở ra, Ninh An nghe thấy bên trong rất ồn, âm thanh chơi mạt chược, tiếng mắng chửi thô tục của nam nhân, mùi khói thuốc nồng nặc làm người khó thở, từ rất xa cũng có thể cảm nhận được không khí hỗn tạp bên trong. Tống Trấn đang đánh bài, hắn ấn điếu thuốc rồi úp bài xuống mặt bàn "Không được xem bài của tao, bằng không trở về đánh chết tụi bây." Sau đó mới không kiên nhẫn hô lớn "Ai tìm tao, vận may của lão tử vừa lúc..." Nhìn thấy Ninh An, nửa đoạn mắng chửi còn lại cũng nuốt vào trong miệng. Ninh An thấy Tống Trấn đứng đó nhìn mình không nói một lời, y đành phải mở miệng trước "...Ngày mốt khai giảng rồi, tôi cần ít tiền." Bởi vì tồn tại của Tống Trấn đối với y như là một người xa lạ, nên khi mở miệng hỏi tiền người lạ xác thật cảm thấy rất kỳ, âm thanh không tự giác nhỏ vài phần. Nói xong, y lập tức rũ mắt không nhìn Tống Trấn nữa. Tống Trấn cũng thật kỳ lạ, chẳng nói muốn đưa hay không mà chỉ im lặng đứng đó, Ninh An không thích tình huống xấu hổ như vậy, đang tính đến biện pháp khác thì Tống Trấn đã nắm cằm y nâng lên. Đôi mắt sắc bén của hắn quét nửa ngày trên mặt Ninh An. Cằm Ninh An bị hắn nắm hơi đau, cùng với tầm mắt kia làm cho y cảm thấy không thoải mái nên có ý muốn né tránh, đừng nói là không nhận ra y đi. Quả thật ngay từ đầu Tống Trấn không nhận ra y, tiếp theo hắn mới nhớ đến đứa con hời kia của mình. Rồi lại nhéo nhéo mặt của y, chẳng nghĩ tới sau khi vật nhỏ tẩy rửa sạch sẽ nhìn cũng không tệ. Đánh giá một hồi, Tống Trấn buông cằm y ra, khôi phục dáng không vẻ kiên nhẫn "Muốn bao nhiêu?" Ninh An nhẹ nhàng thở ra, xoa xoa cằm, đang lúc tự hỏi muốn bao nhiêu mới không bị đánh, Tống Trấn đã lấy ra từ trong túi một sấp tiền đưa cho y "Nhiêu đây đi. Nhiều nữa không có." Nói xong hắn lại mở cửa bước vào, lúc sau cửa lập tức đóng lại. Ninh An cầm tiền trong tay mà vẫn chưa phản ứng kịp, thực ra y đã chuẩn bị tinh thần ăn đòn rồi, đừng nói là xin được tiền. Chẳng nghĩ tới Tống Trấn không mắng cũng không đánh. Y đếm đếm, khoảng 2000 tệ.
Tên gốc Trọng sinh chi bạo lực trấn áp – 重生之暴力鎮壓 Tác giả Cảo Tiếu Tinh Nhân – 搞笑星人 Thể loại hiện đại, trọng sinh, phụ tử niên thượng, trâu già gặm cỏ non, cường thủ hào đoạt, rape, cẩu huyết, 1 vs 1, HE. Nguồn QT wikidich Editor vanhoadong wp vanhoadong Tình trạng Hoàn 100 + 2PN Văn án Ninh An, sinh viên giỏi của đại học y, ôn tồn lễ độ, trời sinh tính cách lạnh nhạt. Sau khi chết trọng sinh trong thân xác của một đứa nhỏ bị ngược đãi đến tính tình âm trầm tự bế. Đối mặt với tên “tra phụ” thích dùng bạo lực động một chút là tay đấm chân đá cùng bị một đám đồng học trung nhị khi dễ. Y tỏ vẻ áp lực rất lớn. ╮╯_╰╭ Show more
Trọng Sinh Chi Bạo Lực Trấn Áp Trọng Sinh Chi Bạo Lực Trấn Áp Tên Trọng sinh chi bạo lực trấn giả Cảo Tiếu Tinh edit QT chương 100 + thành 8/2/2019 - 27/3/ loại hiện đại, trọng sinh, phụ tử niên thượng, trâu già gặm cỏ non, cường thủ hào đoạt, cẩu huyết, 1 vs 1, HE...CP Tống Trấn x Tống Ngọc Trạch Ninh An.- - Bạo lực tra công ♧ Cấm dục mỹ tính chỉ đúng với nửa đầu câu chuyện.🌻🌻🌻Ninh An, sinh viên giỏi của đại học y, ôn tồn lễ độ, trời sinh tính cách lạnh khi chết trọng sinh trong thân xác của một đứa nhỏ bị ngược đãi đến tính tình âm trầm tự mặt với tên "tra phụ" thích dùng bạo lực động một chút là tay đấm chân đá cùng bị một đám đồng học trung nhị khi tỏ vẻ áp lực rất lớn. ╮╯_╰╭Lưu ý_ Truyện này tam quan bất Tuy văn án để vậy nhưng công không tra, thụ không Chủ yếu nói về mặt tình cảm, không nói về y học, có chút hắc giá Cảo Tiếu Tinh Nhân Trước Khi Nhắm Mắt Keigo Higashino Xem Tô Dương Quang, Lại Đây Anh Hôn Một Chút Hiền Nhi rất bận Xem Biệt Lai Vô Dạng Lạc Yểu Xem Trở Mình Trong Lòng Bàn Tay Ảnh Đế Đường Hoàn Hoàn Xem Cuối Tuần Tôi Và Em Khánh Huyền Trần [Ngôn Tình] Đọa Tiên Nguyệt Lệnh Thượng Huyền Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn Đinh Mặc Ngày Về Chiết Hỏa Nhất Hạ
-•- Từ bệnh viện đi ra thì sắc trời đã sẩm tối. Tống Ngọc Trạch ngồi trên ghế, hơi nghiêng thân mình để thắt dây an toàn, thời điểm Tống Trấn vào ngồi tựa hồ không khí trong xe có chút không đủ dùng. Hai người cách nhau rất gần, đến nỗi y có thể ngửi được hương vị nam tính quen thuộc trên người Tống Trấn. Y có hơi không được tự nhiên mà mở cửa sổ. Một tay Tống Trấn ấn vô lăng, một tay khác tùy ý để ở trên lưng ghế phụ, khi cho xe ôm cua đồng thời tầm mắt cũng chuyển theo nhìn lướt qua một bên mặt của Tống Ngọc Trạch. Dù lúc nãy là vô tình nhưng mặc kệ thế nào tầm mắt của hắn đều không thể khống chế mà muốn hướng về Tống Ngọc Trạch. Gió của đêm hè thật ôn nhu, thổi vào cũng khiến người ta cảm thấy thoải mái. Tống Ngọc Trạch ít khi ra cửa vào buổi tối, y chống cằm nhìn cảnh phố phù hoa bên ngoài, trong lúc nhất thời thích ý không thôi, chẳng biết tại sao cả người cũng trở nên thả lỏng. Tóc y có chút dài, gió thổi qua khiến một đầu tóc đen như mực nhẹ nhàng phiêu dật khiến cho khuôn mặt luôn lạnh băng cũng nhu hòa. Đến khi hai người trở về phòng cho thuê, Tống Ngọc Trạch mới phát sầu. Bởi vì là phòng dành cho một người ở nên nơi đây cũng chỉ có một cái giường, hơn nữa sô pha lại không lớn, dù nằm cũng ngủ không ngon. Tống Trấn đã vào phòng tắm tắm rửa, Tống Ngọc Trạch nghe tiếng nước ào ào bên trong, có hơi không được tự nhiên mà đi đến ban công. Ban đêm ở thủ đô rất khó nhìn thấy sao nhưng bầu trời đêm nay lại có vài ngôi. Tống Ngọc Trạch ngẩng đầu nhìn chằm chằm mấy ngôi sao kia rồi bắt đầu phát ngốc. Đột nhiên, một chiếc khăn tắm ẩm ướt phủ lên đầu y. Tống Ngọc Trạch kéo khăn xuống quay đầu lại xem thì thấy Tống Trấn để trần nửa người trên đứng sau lưng y, tóc hắn có chút ẩm ướt. Cái khăn trong tay y rõ ràng là do vừa nãy hắn lau tóc xong rồi ném lại đây, bên tai Tống Ngọc Trạch đột nhiên nóng lên, y dời tầm mắt, ném khăn tắm trở về trên người Tống Trấn, đi vào phòng. Tống Ngọc Trạch cảm thấy không ổn, tuy rằng 3 năm không gặp nhưng lực ảnh hưởng của Tống Trấn đối với y chẳng giảm chút nào, thậm chí còn gia tăng rất nhiều. Tuy rằng Tống Trấn không làm chuyện gì quá phận với y, nhưng chỉ là đứng chung một chỗ với hắn cũng khiến y thập phần mất tự nhiên. Vẫn luôn cảm thấy trong lòng có chút nôn nóng. Vào phòng tắm, nhờ nước lạnh xối trên người mới có thể đem phần nôn nóng này áp xuống. Tống Ngọc Trạch chậm rãi tắm rửa xong, khi đi ra lại bị hình ảnh trước mắt làm cho ngẩn ngơ. Tống Trấn đang ngồi trên ban công hút thuốc, đôi chân dài rắn chắc tùy tiện mở rộng, một chân đạp lên ban công, từ trong bóng đêm nhìn lại dường như có thể thấy phía dưới khăn tắm hắn không mặc gì cả. Cơ bắp ở phần lưng cũng thập phần đẹp đẽ, như là một con báo tràn đầy lực lượng, dưới ánh trăng mang đến cho người ta một loại mỹ cảm. Hắn hút thuốc, như là cảm nhận được ánh mắt của Tống Ngọc Trạch, hắn hơi nheo mắt nhìn lại, Tống Ngọc Trạch đột nhiên thu hồi tầm mắt, bang một tiếng đóng cửa phòng lại. Ngã vào trên giường, Tống Ngọc Trạch dùng cánh tay ngăn trở tầm mắt, cảm thấy đầu óc của mình đại khái bị hỏng rồi. Bởi vì y cư nhiên cảm thấy Tống Trấn rất tuấn tú, rất gợi cảm. Y nhất định là không đúng chỗ nào. Được rồi, y thừa nhận Tống Trấn xác thật rất có mị lực nhưng hắn chính là một tên tội phạm cường gian lại cuồng bạo lực! Y đối với hắn hẳn là chỉ có chán ghét mới đúng. Nhưng khi gặp phiền phức y chỉ có thể tìm Tống Trấn giúp đỡ thì có tư cách gì ghét Tống Trấn? Trong đầu Tống Ngọc Trạch rối thành một đoàn như là bị bông chặn lại, thế nào cũng không nghĩ ra được manh mối gì. Y chẳng thể bỏ qua được việc trái tim không ngừng bãi công khi gặp lại Tống Trấn. Cũng chẳng thể bỏ qua được việc lúc trước y chán ghét Tống Trấn. Cho nên rốt cuộc y đã xảy ra chuyện gì? Quá kỳ quái. Y thật sự nghĩ không thông, liền ôm chăn nhắm mắt không thèm nghĩ. Chờ Tống Trấn mở cửa tiến vào, Tống Ngọc Trạch mới đột nhiên nhớ tới hôm nay hai người phải ngủ chung một giường, vừa rồi trong đầu loạn quá nên quên mất chuyện này. Tống Trấn đã đổi khăn tắm thành quần đùi rộng thùng thình, đi đến xốc chăn lên. Chiếc giường tựa hồ không kham nổi gánh nặng mà phát ra một tiếng kẽo kẹt, mặt nệm mềm mại cũng lún xuống một phần. Trái tim Tống Ngọc Trạch đột nhiên nảy lên vài cái, nghiêng người nhắm lại hai mắt cứng đờ, đưa lưng về phía Tống Trấn, yên lặng dịch đến mép giường. Tống Trấn một phen ngăn eo y lại, nhẹ giọng nói "Đừng nhúc nhích, sắp ngã xuống rồi." Tống Ngọc Trạch bất động, Tống Trấn thu hồi tay, không có động tác khác mà chỉ nghiêng thân mình đi giống như sắp phải ngủ. Tống Ngọc Trạch cảm thấy phần eo vừa bị Tống Trấn chạm qua còn lưu lại lực đạo của người nọ, hơn nữa vì giường tương đối nhỏ nên y có thể cảm nhận được thân thể Tống Trấn cách y rất gần đồng thời còn mang theo chút hơi gió lạnh lẽo ở ban công khi nãy. Rõ ràng trong phòng đã điều chỉnh đến độ ấm thích hợp nhưng y vẫn cảm thấy hơi nóng. Luôn ngủ một mình đột nhiên lại nhiều thêm một người khiến y có cảm giác thật kỳ lạ, hơn nữa người kia còn là Tống Trấn. Tống Ngọc Trạch cho rằng chính mình sẽ ngủ không được. Đại khái do tối hôm qua ở bệnh viện chiếu cố Thẩm Việt, y cũng chưa chợp mắt được giấc nào. Hoặc là, cảm giác an tâm khó có thể miêu tả. Kỳ thật trong lòng y vẫn có thể cảm nhận được Tống Trấn đã không còn tính toán làm chuyện gì khác đối với mình. Tống Trấn thay đổi rất nhiều, có lẽ đã không còn thích y. Ôm ý nghĩ như vậy, chung quy y không chống cự lại được cơn buồn ngủ, chẳng bao lâu đã ngủ say. Tống Trấn vẫn chưa hề ngủ, gần đến rạng sáng toàn bộ thành phố tựa hồ đều yên tĩnh. Chỉ nghe được tiếng hít thở nhàn nhạt của người bên cạnh. Hắn nhẹ nhàng nghiêng thân mình, đối diện với Tống Ngọc Trạch. Giường phát ra một tiếng vang rất nhỏ, Tống Ngọc Trạch đang nằm ngửa mà ngủ, theo hô hấp đều đều của y, lồng ngực trong chăn cũng nhẹ nhàng phập phồng. Tống Trấn nhìn chăm chú vào thụy nhan của Tống Ngọc Trạch nửa ngày, hắn đưa tay sờ tóc y, trong ánh mắt như là cất giấu rất nhiều lời muốn nói. Cuối cùng chỉ nhẹ giọng thủ thỉ một câu "Giống như đang nằm mơ." Rất muốn sờ mặt Tống Ngọc Trạch một chút, tay Tống Trấn dừng lại giữa không trung chậm chạp không dám động, cuối cùng vẫn thu trở về. Cánh tay cùng chăn chạm vào phát ra tiếng vang rất nhỏ như là một tiếng thở dài. Con ngươi của hắn trầm xuống, nhắm mắt lại. Cứ tưởng rằng thời điểm không thể nhìn thấy là khổ sở nhất, lại chẳng biết rằng khi gặp được cũng vất vả như thế. Đại khái giống như một người muốn cai nghiện khi đối mặt với ma túy, mỗi một tế bào trong cơ thể đều đang kêu gào rất muốn, nhưng lý trí lại nói cho chính mình rằng không thể nghĩ đến, không thể chạm vào. Bởi vì thích là làm càn, mà yêu, là kiềm chế. Có lẽ tối nay sẽ đặc biệt gian nan. Tống Ngọc Trạch mơ mơ hồ hồ thức dậy, y duỗi tay ra rồi mới ngây ngẩn cả người, trong tay chính là một mảnh lạnh lẽo. Tống Trấn đâu? Y ngồi dậy nhìn điện thoại, phát hiện chỉ mới hơn 5 giờ sáng. Y mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài thì thấy Tống Trấn đang ngồi ở ban công hút thuốc, trên mặt đất đã có vài tàn thuốc. Mùa hè hừng đông sớm, từ phía xa mặt trời đã bắt đầu xuất hiện, trong không khí vẫn còn chút lạnh lẽo. Tống Ngọc Trạch đi qua, hỏi "Sao lại dậy sớm như thế?" Tống Trấn nhìn y một cái lại nhìn về phương xa, hắn rít một hơi thuốc, ngữ khí có chút lười biếng nói "Ngủ không được." Tống Ngọc Trạch đương nhiên sẽ không hỏi hắn vì sao lại ngủ không được, trong lòng ẩn ẩn đã đoán được, y có chút không được tự nhiên mà nhấp môi, nhìn thoáng qua tàn thuốc trên mặt đất "Ít hút thuốc lại đi." Tống Trấn nhìn y chằm chằm, nói "Quan tâm ta sao?" Đại khái cảm thấy câu hỏi này thật không thú vị, hắn cười một tiếng, thay đổi đề tài "Một hồi con phải đi học?" Tống Ngọc Trạch "Ừm, đến bệnh viện nhìn Thẩm Việt một chút rồi đi học." Tống Trấn "Ừ, ta đi ngủ." Nói xong hắn đứng dậy lướt qua Tống Ngọc Trạch đi vào phòng. Tống Ngọc Trạch xoay người nhìn bóng dáng của Tống Trấn, đột nhiên cảm thấy không khí buổi sáng có chút lạnh. Trong lòng không hiểu sao cảm thấy khó chịu. Y cũng chẳng biết chính mình muốn gì. Lúc này đây, một lần nữa đối mặt với Tống Trấn dường như hết thảy đều trở nên không giống nhau. Y đứng trên ban công ngẩn người một chút, chờ thái dương nhô lên mới hồi phục tinh thần. Tống Ngọc Trạch động thủ dọn dẹp ban công rồi mới đi làm đồ ăn sáng. Y mở cửa phòng, thấy Tống Trấn ngủ rồi cũng không kêu hắn rời giường ăn sáng nữa. Yên lặng đóng cửa lại, Tống Ngọc Trạch mang theo đồ ăn sáng đến bệnh viện. "Trấn gia, chuyện kia gần như đã giải quyết xong, bang Z vốn dĩ là một bang phái nhỏ, lão đại của bọn họ lại là bao cỏ, chỉ có đứa con trai lớn của gã là có chút bản lĩnh nhưng đáng tiếc không được trọng dụng. Bang Z phụ thuộc vào bang X, lão đại bang X lại muốn lên tiếng, những người mà ngài nói đều đã bị xử lý, bất quá nếu ngài thật sự đuổi tận giết tuyệt thì lão đại bang X nói muốn tự mình bàn bạc cùng ngài." Trong phòng cho thuê của Tống Ngọc Trạch ngồi mấy người mặc tây trang đen. Người vừa nói chuyện mang một bộ kính, diện mạo văn nhã, trắng nõn sạch sẽ, không giống người trong hắc đạo nhưng thật sự hắn lại là trợ thủ đắc lực mới vừa được Tống Trấn đề bạt, đầu óc thông minh không nói, chủ yếu là làm việc rất tàn nhẫn, ở trong giới được xưng là Độc Xà không cắn người. Bởi vì người hắn theo dõi thường là chết rồi mới biết mình bị ai giết. Tống Trấn ừ một tiếng, không chút để ý mà búng khói thuốc "Vậy hẹn thời gian đi." Thạch Miểu nhíu mày, nói "Chúng ta tổng cộng mới đến hơn 100 người, nếu bọn họ..." Độc Xà cười lạnh một tiếng "Bọn họ chỉ đơn giản nhìn trúng chữ tiền, bang Trấn Ngọc của chúng ta không thiếu nhất chính là thứ đó. Nếu có tâm tư khác, hừ, ông ta cũng không phải là tên ngốc, chắc chắn sẽ tự biết lượng sức mình." Lời này là sự thật, thành phố Kỳ Dục là thành thị có nền kinh tế phát đạt nhất cả nước, nếu hai bang không liên quan mà lui tới với nhau thì cũng chỉ có thể là vì thuốc phiện, súng ống và tiền tài. Mấy năm nay, bang Trấn Ngọc phát triển rất lớn, gom tiền vô số, cơ hồ chiếm một nửa giang sơn hắc đạo ở thành phố Kỳ Dục, bang phái bình thường đều không thể vượt qua được bọn họ. Tống Trấn nhìn Độc Xà, nhàn nhạt nói "Mấy việc này đều là chuyện nhỏ, cậu chủ yếu phụ trách việc tập đoàn Trấn Ngọc đưa ra thị trường. Việc không liên quan, giao cho người khác làm." "Đã biết." Độc Xà cung kính đáp, rồi mới nói "Thời gian đã được định, tôi sẽ gọi điện thoại cho ngài." Nói xong rồi mới cùng mấy người kia đứng lên đi ra ngoài. Thạch Miểu nhìn căn phòng lần cuối, nhịn không được nói với Tống Trấn "Sao anh lại cho Tiểu Trạch ở một nơi như vậy, vài người cũng chứa không được." Tống Trấn nhẹ nhàng nhíu mày "Nó còn chưa biết chuyện của tao, ngày thường mày nói chuyện chú ý một chút." "À." Thạch Miểu lên tiếng, rồi mới chần chờ nói "Vì sao không để thằng bé biết?" Cơ hồ Tống Trấn có chút lãnh ngạnh trả lời "Không cần." Mặc kệ thế nào hắn cũng không hy vọng Tống Ngọc Trạch sẽ trộn lẫn vào trong vũng hắc ám này, Tống Ngọc Trạch chỉ cần làm một người bình thường là tốt rồi. Yên tĩnh sinh hoạt, bình phàm vui vẻ sống dưới ánh mặt trời. Tống Ngọc Trạch cùng hắn, không giống nhau.
trọng sinh chi bạo lực trấn áp