ông chủ kiêu ngạo

Thế là họ kiêu ngạo, họ phá kỷ luật của Đảng, của Chính phủ"(10). Đối với hạng người này, Người chỉ rõ "Cần phải mời các ông đó xuống công tác hạ tầng, khép họ vào kỷ luật để chữa tính kiêu ngạo, thói quan liêu cho họ để giữ vững kỷ luật của Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời. Mọi chuyện bắt đầu từ việc thần cách của Tô Yên bỗng một ngày bị rớt. Lại bị một hệ thống bắt được và yêu cầu cô nếu muốn có lại được thần cách thì cần thực hiện những cầu mong muốn của nam chủ. "Cậu chỉ có thể NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ CHỦ ĐỀ KHIÊM NHƯỜNG - KIÊU NGẠO Chủ đề Lời Chúa Chúa nhật XXX Thường niên năm C ************************ Khiêm nhường Khiêm nhường là một nhân đức được Thiên Chúa yêu mến. Khác với tính tự cao, tự đại, có thể so sánh với những núi đồi cao ngạo. Trái lại, khiêm nhường giúp chúng ta Ông Chủ Kiêu Ngạo Chương 10. Tuy rằng nàng trước giờ không hề có kinh nghiệm trong mấy chuyện này, ngay cả việc đáp lại hắn nàng cũng không dám. Chỉ là. . . . . . Nàng cho dù không đáp lại thì cũng đã làm cho hắn cả người nóng bừng, cảm thấy vô cùng khó chịu. Chỉ đơn Đọc truyện: Ông Chủ Kiêu Ngạo tại website ThichTruyen.VN, hỗ trợ đọc trên điện thoại và máy tính bảng Đăng nhập; Đăng kí; Toggle navigation Menu Hắn đối với nàng kiêu căng ngạo mạn, lúc nào cũng vênh mặt sai khiến nàng, cực kì chuyên quyền đến mức có thể so sánh Markt De Sie Sucht Ihn Fulda. Chương Sưu tầm Tề Ngạo Vũ sửng sốt, không chỉ hắn mà toàn bộ người trong phòng khi nghe được câu đầu tiên nàng nói khi tỉnh lại đều ngây ngẩn cả người. Tề Ngạo Vũ ngay lập tức phục hồi tinh thần. Hắn chẳng những không tức giận, trái lại còn mạnh mẽ gật đầu, "Được, ta thân thể cường thể tráng, siêu vi trùng nho nhỏ không thể làm gì được ta đâu. Ngươi đem toàn bộ siêu vi trùng truyền qua cho ta như vậy ngươi có thể sớm một chút mau lành bệnh". "Hỗn... đản..." Vân Nhu Y vô lực liếc mắt nhìn hắn, bây giờ nàng hiểu được không thể nói lý được với hắn, vả lại cũng không muốn cãi nhau với hắn lãng phí thể lực, cho nên, hai mắt khép lại thiếp đi. "Y Y, Y Y..." Bàn tay lớn không nôn nóng không ngừng vỗ lên khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò của nàng. Thấy vỗ mãi không tỉnh, tiếng rống giận kinh thiên động địa lại lần nữa vang lên, "Chuyện gì xảy ra? Nàng làm sao lại bất tỉnh nữa?" Y tá và bác sĩ lập tức ùa lên, sau khi kiểm tra đo đạc liên tiếp, bác sĩ vui mừng tuyên bố "Hạ sốt rồi, Vân Nhu Y tiểu thư cuối cùng cũng hạ sốt, có thể xem như nàng đã vượt qua được thời kỳ nguy hiểm". Nghe vậy, mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đã có thể không cần chịu đựng tiếng sư tử rống đinh tai nhức óc nữa. Vì để cho bệnh nhân có thể nghỉ ngơi an dưỡng, cho nên lỗ tai mọi người cũng được nghỉ ngơi ké một chút. Thế là Tôn Lăng Tiêu kiên quyết kiến nghị Tề Ngạo Vũ để tâm hơn vào công việc một chút. "Lão đại, bác sĩ Trương nói gì anh cũng nghe thấy. Nếu Vân Nhu Y đã không có gì đáng ngại, anh cũng không nên kéo dài chuyến công tác ở Hồng Kông, có đúng không? Hợp đồng này mọi người đã nỗ lực cố gắng lâu như vậy, chúng ta cũng không thể để cho ở ngay bước ngoặt cuối cùng lại bị thất bại trong gang tấc". "Vậy..." Tề Ngạo Vũ nhìn hô hấp của Vân Nhu Y dần dần bình ổn, trầm ngâm nửa buổi. Trong phút chốc bỗng rùng mình, nữ nhân là trò chơi, là công cụ giải tỏa áp lực, làm sao có thể xen vào hỉ nộ ái ố của hắn, thậm chí lại còn ảnh hưởng đến công việc? Nhìn Vân Nhu Y với ánh mắt thâm sâu khó hiểu, hắn hít một hơi dài. "Vậy hôm nay ta bay đến Hồng Kông, ở đây mọi chuyện giao lại cho ngươi!" Nói xong, dứt khoát quay người cũng không quay đầu lại mà nhanh chóng rời đi. Cánh cửa khẽ vang lên tiếng động, Tiểu Bình cẩn thận từng li từng tí nâng cái khay sứ tiến vào phòng ngủ. "Tiểu thư!" Đầu tiên, đem khay thức ăn đặt trên bàn, sau đó đi tới bên giường, nhẹ dỗ giành nói "Người nhất định đói bụng rồi, đúng không? Tôi giúp người mang một ít cháo thịt nạc người thích nhất tới, người ngửi xem, thơm quá! Ăn chút đi, có được hay không?" Vân Nhu Y cuộn mình nằm trên giường, cũng không thèm nhìn nàng một cái. "Tiểu thư..." Tiểu Bình thầm sốt ruột, thanh âm lại cố giữ vững sự ôn hòa, tựa như chỉ sợ làm kinh động đến nàng. "Người là sắt, cơm là thép. Người nếu cứ như vậy, cái gì cũng không ăn là không được". Nói mãi mà Vân Nhu Y cũng không hé răng. Trên thực tế, theo bệnh trạng của nàng hiện đã dần dần khỏi hẳn, nhưng tâm trạng nàng thì ngày càng trở nên trầm mặc, giống như búp bê thủy tinh, cả ngày cuộn mình trên giường ngây ra, ai cũng không thèm để ý. "Tiểu thu, đừng như vậy. Người đã hai bữa không ăn không uống, nếu cứ tiếp tục như thế nữa thân thể của người sẽ chịu không nổi đâu!" Tiểu Bình rất thích, rất thích Y Y tiểu thư, thực sự không muốn nàng bị đói một chút nào. "Tiểu Bình. Ngươi sẽ giúp ta một lần nữa, có đúng hay không?" Vân Nhu Y khẽ cắn môi, khẽ quay khuôn mặt nhỏ nhắn suy yếu nhìn tiểu Bình. Đây là lần thứ một trăm linh một nàng đưa ra yêu cầu. Sắc mặt nàng tái nhợt có phần gần như trong suốt. "Tiểu thư, không phải là ta không muốn thả người, mà là..." Tiểu Bình dùng ánh mắt khó xử cầu xin nàng. Vân Nhu Y thất vọng xoay đầu đi, nàng không còn chút sức lực nào để nói thêm cái gì nữa. Vẻ mặt xinh đẹp thê lương của nàng khiến tâm lý Tiểu Bình khổ sở nói không nên lời. Với tình huống hiện tại, cho dù nàng có muốn thả Y Y tiểu thư thì cũng không có cách. Từ sau vụ việc lần trước, Hoài Viên đã tăng cường thêm người canh gác cực kì chặt chẽ. Thiếu gia vì sao vẫn chưa quay về? Nếu cứ tuyệt thực thêm như vậy nữa, tiểu thư sẽ chết mất! Rầm... một tiếng đóng cửa rất nhẹ cũng đánh thức ý thức của Vân Nhu Y. Nàng lại lần nữa ngẩng đầu lên, trong phòng trống rỗng, vẫn như cũ, chỉ một mình nàng trong căn phòng này. "A . . . . . Không, không, đừng đem ta giam ở chỗ này!" Cơn tức giận không hiểu từ đâu chợt trào dâng trong ngực nàng, khiến nàng cao giọng hét to, tiếng kêu đau đớn phẫn uất của nàng vang trong không khí. Nàng điên cuồng mà quăng mà đập gối. Trong một giây bất cẩn, nàng cũng bị rơi xuống giường, tóc dài xõa tung trên thảm trải sàn, cái gối tuột khỏi tay, bay về phía đầu giường, bình hoa cũng bị vớ tan tành. "Vì sao? Vì sao đối xử với ta như vậy, cuối cùng là ta đã làm sai cái gì?" Nàng xúc động cùng phẫn nộ mà đánh thùm thụp lên cái thảm ở dưới đất. nàng cảm thấy tủi thân, sự đau đớn và không cam lòng như trường giang đại hà tuôn trào, nàng òa khóc, khóc đến mức khản cả giọng, nước mắt rơi như mưa, nhưng vẫn không có cách nào thay đổi được thực tế rằng nàng đã bị bắt giam tại đây. Vì cái gì? Cha của nàng lại trộm cướp buôn bán thông tin cơ mật của người ta, lại còn dụ dỗ vợ người ta bỏ nhà ra đi? Nàng sau 5 năm xa nhà, nay rốt cục cũng có thể trở về, nhưng chưa kịp vui sướng lập tức bị câu nói "Cha ngươi đâu?" của ác ma làm cho thất kinh. Hắn không nói không rằng, không để cho nàng nói lời nào đã bá đạo bắt nàng đem đi, đến nơi gọi là "Hoài viên". Hắn bá đạo "thăm dò" những đường cong trên cơ thể nàng, trêu ghẹo nàng làm cho nàng hoa mắt ù tai chóng mặt. Rốt cuộc là hắn muốn gì? Chẳng lẽ hắn muốn bắt nàng về để trả nợ thay cha nàng sao? Trời ơi! Hắn đối với nàng kiêu căng ngạo mạn, lúc nào cũng vênh mặt sai khiến nàng, cực kì chuyên quyền đến mức có thể so sánh được với Tần Thủy Hoàng a. Nhưng mà, thân làm con nợ, có ai lại dám hi vọng quá đáng sẽ được chủ nợ ôn nhu chăm sóc, âu yếm nhìn với vẻ mặt ôn hòa hay không? Hắn chấp nhận để nàng làm người phụ nữ của hắn đã có thể xem là một đại ân huệ rồi. Tề Ngạo Vũ – hắn là Tổng tài của tập đoàn Tề thị, nàng với vẻ mặt thanh khiết như thiên sứ chính là vị thuốc làm cho cuộc sống của hắn thêm thú vị. Nàng là con tin của hắn, mỗi khi hắn "vui đùa" với nàng, cả khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ ửng lên, thân thể nàng mềm mại, uyển chuyển khiến cho hắn không cách nào kiếm chế được. Cứ mỗi lần như thế, bộ dạng nhu nhược mảnh khảnh mê người của nàng làm cho hắn kích thích tột cùng, chỉ muốn ăn nàng sạch sẽ. Hắn từ trước đến nay chưa bao giờ có ham muốn chiếm giữ bất kì người đàn bà nào nhưng hắn bây giờ đã sa vào cái bẫy ngọt ngào của nàng, hắn tham lam cướp lấy tất cả những ngọt ngào của nàng, hắn ham muốn nàng, bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào hắn cũng đều muốn nàng. Hắn muốn nàng một lòng "Phục tùng" hắn, mãi không bao giờ rời xa hắn . Cùng đọc truyện Ông Chủ Kiêu Ngạo của tác giả Ngạo Quân Tác Tình tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại cái gì? Cha của nàng lại trộm cướp buôn bán thông tin cơ mật của người ta, lại còn dụ dỗ vợ người ta bỏ nhà ra đi? Nàng sau 5 năm xa nhà, nay rốt cục cũng có thể trở về, nhưng chưa kịp vui sướng lập tức bị câu nói "Cha ngươi đâu?" của ác ma làm cho thất kinh. Hắn không nói không rằng, không để cho nàng nói lời nào đã bá đạo bắt nàng đem đi, đến nơi gọi là "Hoài viên". Hắn bá đạo "thăm dò" những đường cong trên cơ thể nàng, trêu ghẹo nàng làm cho nàng hoa mắt ù tai chóng mặt. Rốt cuộc là hắn muốn gì? Chẳng lẽ hắn muốn bắt nàng về để trả nợ thay cha nàng sao? Trời ơi!Hắn đối với nàng kiêu căng ngạo mạn, lúc nào cũng vênh mặt sai khiến nàng, cực kì chuyên quyền đến mức có thể so sánh được với Tần Thủy Hoàng a. Nhưng mà, thân làm con nợ, có ai lại dám hi vọng quá đáng sẽ được chủ nợ ôn nhu chăm sóc, âu yếm nhìn với vẻ mặt ôn hòa hay không? Hắn chấp nhận để nàng làm người phụ nữ của hắn đã có thể xem là một đại ân huệ Ngạo Vũ – hắn là Tổng tài của tập đoàn Tề thị, nàng với vẻ mặt thanh khiết như thiên sứ chính là vị thuốc làm cho cuộc sống của hắn thêm thú vị. Nàng là con tin của hắn, mỗi khi hắn "vui đùa" với nàng, cả khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ ửng lên, thân thể nàng mềm mại, uyển chuyển khiến cho hắn không cách nào kiếm chế được. Cứ mỗi lần như thế, bộ dạng nhu nhược mảnh khảnh mê người của nàng làm cho hắn kích thích tột cùng, chỉ muốn ăn nàng sạch sẽ. Hắn từ trước đến nay chưa bao giờ có ham muốn chiếm giữ bất kì người đàn bà nào nhưng hắn bây giờ đã sa vào cái bẫy ngọt ngào của nàng, hắn tham lam cướp lấy tất cả những ngọt ngào của nàng, hắn ham muốn nàng, bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào hắn cũng đều muốn nàng. Hắn muốn nàng một lòng "Phục tùng" hắn, mãi không bao giờ rời xa hắn . Vì cái gì? Cha của nàng lại trộm cướp buôn bán thông tin cơ mật của người ta, lại còn dụ dỗ vợ người ta bỏ nhà ra đi? Nàng sau 5 năm xa nhà, nay rốt cục cũng có thể trở về, nhưng chưa kịp vui sướng lập tức bị câu... nói "Cha ngươi đâu?" của ác ma làm cho thất kinh. Hắn không nói không rằng, không để cho nàng nói lời nào đã bá đạo bắt nàng đem đi, đến nơi gọi là "Hoài viên". Hắn bá đạo "thăm dò" những đường cong trên cơ thể nàng, trêu ghẹo nàng làm cho nàng hoa mắt ù tai chóng mặt. Rốt cuộc là hắn muốn gì? Chẳng lẽ hắn muốn bắt nàng về để trả nợ thay cha nàng sao? Trời ơi!Hắn đối với nàng kiêu căng ngạo mạn, lúc nào cũng vênh mặt sai khiến nàng, cực kì chuyên quyền đến mức có thể so sánh được với Tần Thủy Hoàng a. Nhưng mà, thân làm con nợ, có ai lại dám hi vọng quá đáng sẽ được chủ nợ ôn nhu chăm sóc, âu yếm nhìn với vẻ mặt ôn hòa hay không? Hắn chấp nhận để nàng làm người phụ nữ của hắn đã có thể xem là một đại ân huệ Ngạo Vũ – hắn là Tổng tài của tập đoàn Tề thị, nàng với vẻ mặt thanh khiết như thiên sứ chính là vị thuốc làm cho cuộc sống của hắn thêm thú vị. Nàng là con tin của hắn, mỗi khi hắn "vui đùa" với nàng, cả khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ ửng lên, thân thể nàng mềm mại, uyển chuyển khiến cho hắn không cách nào kiếm chế được. Cứ mỗi lần như thế, bộ dạng nhu nhược mảnh khảnh mê người của nàng làm cho hắn kích thích tột cùng, chỉ muốn ăn nàng sạch sẽ. Hắn từ trước đến nay chưa bao giờ có ham muốn chiếm giữ bất kì người đàn bà nào nhưng hắn bây giờ đã sa vào cái bẫy ngọt ngào của nàng, hắn tham lam cướp lấy tất cả những ngọt ngào của nàng, hắn ham muốn nàng, bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào hắn cũng đều muốn nàng. Hắn muốn nàng một lòng "Phục tùng" hắn, mãi không bao giờ rời xa hắn . Vân Nhu Y khẽ cổ vũ, Tiểu Bình có thể thuận lợi đàn hết được một đoạn nhạc vui vẻ rồi lại khẩn trương quay đầu nhìn về phía nàng mỉm cười, sau đó lập tức đem sự chú ý dồn lại trên phím đàn. Đây là lần đầu tiên Vân Nhu Y làm cô giáo, dạy lại cho người khác những gì nàng được học hơn về đàn dương cầm suốt 10 năm qua, cũng có thể xem là thành thục. Mà đệ tử của nàng cũng chỉ có một mình Tiểu Bình, là người duy nhất có thể xem bằng hữu của nàng lúc này. Một tuần trước, Tề Ngạo Tự đem nàng đến "Hoài viên" này, ngay sau đó lập tức biến mất. Cũng may Vân Nhu Y từ nhỏ cơ thể nhiều bệnh, suốt ngày nằm ở trên giường, những lúc rảnh, nàng thường học đàn, cuối cùng lại trở thành niềm vui. Hơn nữa, Vân Nhu Y khí chất thanh thoát, cử chỉ tao nhã, nhìn lướt qua là có thể biết ngay là danh môn thục nữ được giáo dưỡng rất tốt, nàng đối xử với người khác luôn bằng lời nói nhỏ nhẹ, vẻ mặt ôn hoà, bởi vậy rất dễ dàng chiếm được cảm tình của những người ở Hoài viên. Trong số những người được phân công hầu hạ nàng thì Tiểu Bình là người sùng bái nàng nhất. Nhưng mà khi Vân Nhu Y đề nghị muốn dạy nàng chơi đàn dương cầm thì Tiểu Bình có chút do dự, đến khi Vân Nhu Y cam đoan với nàng "Yên tâm! Tuy rằng sau này ta có thể phải rời đi khỏi nơi này, nhưng việc đó và việc ta dạy cho ngươi chơi đàn dương cầm là hai việc khác nhau. Dạy ngươi chơi đàn dương cầm, đối với ta mà nói chính là để giết thời gian; mà ngươi học đàn dương cầm cũng là do thích thú. Ta không nghĩ đây là một vẫn đề quá lớn, ngươi đừng quá lo lắng, chính mình đi dọa mình!" Vân Nhu Y vì cái gì có thể thảnh thơi sống như thế? Chẳng lẽ nàng không sợ Tề Ngạo Vũ? Sai lầm, Vân Nhu Y kỳ thật rất sợ hắn . Nàng cảm thấy được Tề Ngạo Vũ giống như một con sư tử điên dại, ánh mắt hắn lúc nào cũng nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống BB đương nhiên là muốn ăn chị rồi....hắc hắc hắc, khiến cho nàng sợ tới mức mỗi lần nghĩ đến hắn là run cầm cập. Nhưng ma, cho dù như thế đi nữa, tính lạc quan vốn có của Vân Nhu Y cũng giúp cho nàng vững tâm , không để nàng suốt ngày kinh hoàng, làm cho cuộc sống hàng ngày của nàng thêm thập phần khó khăn. Bởi vì nàng cho rằng Tề Ngạo Vũ tuy rằng dùng thủ đoạn dã man đem nàng bắt đến Hoài viên, nhưng mà trừ chuyện đó ra, hắn vẫn chưa ngược đãi nàng lần nào, còn đối xử với nàng rất tốt, còn sai người tặng cho nàng rất nhiều quần áo đắt tiền. Nếu bình tĩnh mà xem xét, nàng cảm thấy cuộc sống này kỳ thật là rất thoải mái. Cho nên Vân Nhu T cho rằng Tề Ngạo Vũ bản chất là người tốt, hắn làm thế chỉ vì mục đích muốn ép cha nàng ra mặt. Chỉ là. . . . . . Vân Nhu Y không biết đến khi nào thì cha mới có thể biết nàng đang bị giam, cũng không biết nếu cha có biết. . . . . . thì có tới cứu nàng không? Trong mắt Vân Nhu Y đột nhiên hiện lên một tia sáng, vừa ôn nhã tươi cười vừa có chút ảm đạm, cha nàng chưa từng tươi cười với nàng. . . . . . Đột nhiên, nàng cảm thấy lông tơ dựng đứng lên. Phịch, một tiếng rầm rầm vang lên, Vân Nhu Y cùng Tiểu Bình nhất thời chấn động, quay đầu lại. Đứng ngạo nghễ ở cửa là uy mãnh nam tử khiến cho hai người suýt nữa nhảy dựng lên, giống như chuột thấy mèo, ngay cả bầu không khí cũng như đóng băng lại, một tiếng động cũng không có. Tề Ngạo Vự có một mái tóc ngắn đen nhánh đẹp lộng lẫy nhưng trải qua vô số lần vò đầu bức tóc, bây giờ nó trông hỗn độn giống như tóc tai của mấy vị hải tặc, càng làm tăng thêm phần đáng sợ. Âu phục mặc trên người cũng đã cởi bỏ, vào lúc này, nút áo ở cổ tay và trước ngực đã bị tháo ra, cà- vạt được nới rộng đeo hờ hững buông thõng trước ngực. Quanh người hắn toát ra một vẻ nguy hiểm khó nắm bắt. Tề Ngạo Vũ khuôn mặt bừng bừng lửa, trừng mắt nhìn Vân Nhu Y. Mấy ngày nay, hắn vì phải lo việc tổn thất mà Vân Sùng Huy gây ra mà muốn điên cái đầu, bận túi bụi, mà nàng lại là con gái của kẻ đầu sỏ gây họa. Thế mà những ngày qua, nàng ở nhà của hắn quá, thản nhiên sung sướng sống cho qua ngày? Ánh mắt phẫn nộ của hắnlại dừng lại trên người Vân Nhu Y, trong nháy mắt lại chuyển thành một ngọn lửa khác, đôi mắt đen sâu của hắn dấy lên một ngọn lửa cháy, hăn nở nụ cười gian tà ác liệt như ngọn lửa rực cháy khiến người phải run rẩy. Mặc dù là mùa hè nóng bức nhưng Vân Nhu Y lại không biết vì sao đột nhiên cả người nổi lên những cơn rùng mình, nàng nhịn không được khẽ xoa xoa nhẹ lên làn da cánh tay trăng như tuyết. Nàng hôm nay mặc một bộ âu phục màu xanh táo được cắt may hết sức tao nhã, những đường may thuê trên nền phải uốn theo những đường cong của cơ thể nàng, để lộ ra một khuôn ngực trăng như tuyết lấp ló ẩn hiện. Quần áo đơn giản nhưng sang trọng, trên cổ lại rủ xuống một sợi dây chuyền thanh nhã, sắc thái rực rỡ có con bướm đung đưa xuống trước ngực. Nàng đẹp quá, đẹp tựa như xuân chi tiên tử.

ông chủ kiêu ngạo